Gần đây, các thế lực thù địch với Việt Nam và những kẻ phản bội lưu vong luôn tuyên truyền, vu khống, xuyên tạc tình hình tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam. Ở trong nước, một số người bất đồng chính kiến, một số kẻ cơ hội chính trị cũng a dua theo luận điệu của bọn phản động, đã tung tin, viết bài phản ánh sai sự thật về tình hình đời sống tín ngưỡng, tôn giáo ở nước ta. Họ, tất cả cùng một giuộc, với dã tâm không hề thay đổi, luôn tìm mọi cách để chống phá công cuộc đổi mới của đất nước ta đến cùng. Cố tình phớt lờ những thực tế của đời sống tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam:
Việt Nam là quốc gia đa tín ngưỡng, tôn giáo. Nhân dân Việt Nam có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Nhân Việt Nam từ ngàn xưa đến nay luôn coi trọng truyền thống yêu nước thương nòi, tuy có đức tin khác nhau, nhưng không vì thế mà sinh ra hằn thù, chia rẽ. Tín đồ thuộc các tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau luôn chung sống hào hợp, cùng toàn dân đoàn kết trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước.
Trong những thời kỳ đất nước bị thực dân đô hộ, các tôn giáo bị phân biệt đối xử, một số tôn giáo bị đàn áp.Chúng ngăn cản, khủng bố rất khốc liệt tinh thần yêu nước của đồng bào, nhiều vị chân tu bị bắt bớ tù đày, thậm chí bị thủ tiêu vì yêu nước. Cũng như toàn dân tộc, tín đồ các tôn giáo sống trong cảnh lầm than, khổ nhục. Các tổ chức giáo hội bị đế quốc khống chế thao túng. Chúng chia rẽ nội bộ từng tôn giáo kích động chống lại nhau. Ai theo chúng thì được ưu đãi, dung dưỡng, ai không theo thì bị cấm đoán, thậm chí bị bức hại. Chúng lợi dụng tôn giáo để chia rẽ dân tộc, biến mâu thuẫn của cả dân tộc ta với bọn xâm lược thành mâu thuẫn giữa những người theo tôn giáo với những người không theo tôn giáo, giữa những người cộng sản với các tôn giáo. Trong chế độ cai trị của đế quốc thực dân, nhân dân ta không hề có quyề tự do tín ngưỡng. Như thế đâu có nhân quyền. Có chăng chỉ là "tự do" cho một số ít người "ôm chân, nấp bóng" quân xâm lược mà thôi.
Nhưng ngay sau khi đất nước được độc lập, và trong suốt tiến trình lãnh đạo đất nước, Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt quan tâm đến đời sống đồng bào tôn giáo, bảo đảm tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Ngay từ phiên họp đầu tiên của Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định tôn trọng tự do tín ngưỡng là một trong vấn đề quan trọng của Nhà nước mới thành lập. Người nói: "Thực dân phong kiến thi hành chính sách chia rẽ đồng bào giáo với đồng bào lương để thống trị. Tôi đề nghị Chính phủ ta tuyên bố tín ngưỡng tư do và lương giáo đoàn kết". Người yêu cầu cán bộ phải quan tâm tới nguyện vọng của tín đồ, làm cho đồng bào tôn giáo được "phần xác ấm no, phần hồn thong dong". Người dặn đò các giáo sĩ cần làm cho tổ chức tôn giáo thể hiện được vai trò tôn giáo của một nước độc lập, tránh cho thiên hạ có cảm tưởng rằng đồng bào tôn giáo còn chịu ách nô lệ của người nước ngoài trong lúc toàn dân ta đã thành công đòi lại được nền độc lập cho dân tộc. Trong Sắc lệnh số 234/SL ngày 14 tháng 6 năm 1955 do Chủ tịch Hồ Chí Minh ký ban hành, đã xác định rõ tự do tín ngưỡng, tôn giáo là một quyền lợi của nhân dân; khẳng định Chính phủ luôn luôn tôn trọng quyền lợi ấy và giúp đỡ nhân dân thực hiện, không can thiệp vào nội bộ các tôn giáo; giáo dân và các tổ chức tôn giáo phải tuân thủ theo pháp luật của Nhà nước như mọi tổ chức khác của nhân dân.
Qua các thời kỳ cách mạng, tôn trọng và bảo đảm tự do tín ngưỡng, tôn giáo và không tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân là chủ trương nhất quán của Đảng, được Nhà nước thể chế hóa thành Hiến Pháp, pháp luật. Nhà nước luôn tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân, bảo hộ các nơi thở tự của các tín ngưỡng, tôn giáo; tạo điều kiện thuận lợi cho công tác giáo dục, đào tạo, ấn loát kinh sách, các văn hóa phẩm tôn giáo được nhập từ nước ngoài hoặc xuất bản trong nước. Các tôn giáo được đi tham dự các hội nghị quốc tế của tôn giáo; được mời, đón các đoàn tôn giáo nước ngoài vào thăm và làm việc; được khuyến khích tham gia hoạt động từ thiện xã hội. Các tôn giáo đề bình đẳng trước pháp luật; tín độ, giáo dân và các tổ chức tôn giáo phải tuân thủ Hiến pháp, pháp luật; không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước. Nhà nước luôn chủ trương đấu tranh và xử lý nghiêm mọi hành động vi phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo và lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo làm tổn hại đến lợi ích Tổ quốc và nhân dân.
Hệ thống chủ trương, chính sách, pháp luật về tôn giáo đã đi vào cuộc sống, được các giáo hội, tu sĩ, chức sắc và tín đồ tôn giáo hoan nghênh. Hiện nay đã có hàng ngàn nơi thở tự của các tôn giáo có hệ thống tổ chức đang sinh hoạt thường xuyên bình thường, nhiều nơi được sửa chữa hoặc xây cất mới. Nhiều ngôi chùa, nhà thờ Thiên chúa giáo, thánh thất Cao đài, thánh đường Hồi giáo.v.v. cùng hàng ngàn nơi thờ tự của các tín ngưỡng truyền thống trong nhân dân được tu bổ, tôn tạo. Đó là những biểu hiện rõ ràng nhất về quyền tự do sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam; là thực tế không ai có thể phủ nhận được.
Việt Nam là quốc gia đa tín ngưỡng, tôn giáo. Nhân dân Việt Nam có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Nhân Việt Nam từ ngàn xưa đến nay luôn coi trọng truyền thống yêu nước thương nòi, tuy có đức tin khác nhau, nhưng không vì thế mà sinh ra hằn thù, chia rẽ. Tín đồ thuộc các tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau luôn chung sống hào hợp, cùng toàn dân đoàn kết trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước.
Trong những thời kỳ đất nước bị thực dân đô hộ, các tôn giáo bị phân biệt đối xử, một số tôn giáo bị đàn áp.Chúng ngăn cản, khủng bố rất khốc liệt tinh thần yêu nước của đồng bào, nhiều vị chân tu bị bắt bớ tù đày, thậm chí bị thủ tiêu vì yêu nước. Cũng như toàn dân tộc, tín đồ các tôn giáo sống trong cảnh lầm than, khổ nhục. Các tổ chức giáo hội bị đế quốc khống chế thao túng. Chúng chia rẽ nội bộ từng tôn giáo kích động chống lại nhau. Ai theo chúng thì được ưu đãi, dung dưỡng, ai không theo thì bị cấm đoán, thậm chí bị bức hại. Chúng lợi dụng tôn giáo để chia rẽ dân tộc, biến mâu thuẫn của cả dân tộc ta với bọn xâm lược thành mâu thuẫn giữa những người theo tôn giáo với những người không theo tôn giáo, giữa những người cộng sản với các tôn giáo. Trong chế độ cai trị của đế quốc thực dân, nhân dân ta không hề có quyề tự do tín ngưỡng. Như thế đâu có nhân quyền. Có chăng chỉ là "tự do" cho một số ít người "ôm chân, nấp bóng" quân xâm lược mà thôi.
Nhưng ngay sau khi đất nước được độc lập, và trong suốt tiến trình lãnh đạo đất nước, Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt quan tâm đến đời sống đồng bào tôn giáo, bảo đảm tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Ngay từ phiên họp đầu tiên của Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định tôn trọng tự do tín ngưỡng là một trong vấn đề quan trọng của Nhà nước mới thành lập. Người nói: "Thực dân phong kiến thi hành chính sách chia rẽ đồng bào giáo với đồng bào lương để thống trị. Tôi đề nghị Chính phủ ta tuyên bố tín ngưỡng tư do và lương giáo đoàn kết". Người yêu cầu cán bộ phải quan tâm tới nguyện vọng của tín đồ, làm cho đồng bào tôn giáo được "phần xác ấm no, phần hồn thong dong". Người dặn đò các giáo sĩ cần làm cho tổ chức tôn giáo thể hiện được vai trò tôn giáo của một nước độc lập, tránh cho thiên hạ có cảm tưởng rằng đồng bào tôn giáo còn chịu ách nô lệ của người nước ngoài trong lúc toàn dân ta đã thành công đòi lại được nền độc lập cho dân tộc. Trong Sắc lệnh số 234/SL ngày 14 tháng 6 năm 1955 do Chủ tịch Hồ Chí Minh ký ban hành, đã xác định rõ tự do tín ngưỡng, tôn giáo là một quyền lợi của nhân dân; khẳng định Chính phủ luôn luôn tôn trọng quyền lợi ấy và giúp đỡ nhân dân thực hiện, không can thiệp vào nội bộ các tôn giáo; giáo dân và các tổ chức tôn giáo phải tuân thủ theo pháp luật của Nhà nước như mọi tổ chức khác của nhân dân.
Qua các thời kỳ cách mạng, tôn trọng và bảo đảm tự do tín ngưỡng, tôn giáo và không tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân là chủ trương nhất quán của Đảng, được Nhà nước thể chế hóa thành Hiến Pháp, pháp luật. Nhà nước luôn tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân, bảo hộ các nơi thở tự của các tín ngưỡng, tôn giáo; tạo điều kiện thuận lợi cho công tác giáo dục, đào tạo, ấn loát kinh sách, các văn hóa phẩm tôn giáo được nhập từ nước ngoài hoặc xuất bản trong nước. Các tôn giáo được đi tham dự các hội nghị quốc tế của tôn giáo; được mời, đón các đoàn tôn giáo nước ngoài vào thăm và làm việc; được khuyến khích tham gia hoạt động từ thiện xã hội. Các tôn giáo đề bình đẳng trước pháp luật; tín độ, giáo dân và các tổ chức tôn giáo phải tuân thủ Hiến pháp, pháp luật; không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước. Nhà nước luôn chủ trương đấu tranh và xử lý nghiêm mọi hành động vi phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo và lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo làm tổn hại đến lợi ích Tổ quốc và nhân dân.
Hệ thống chủ trương, chính sách, pháp luật về tôn giáo đã đi vào cuộc sống, được các giáo hội, tu sĩ, chức sắc và tín đồ tôn giáo hoan nghênh. Hiện nay đã có hàng ngàn nơi thở tự của các tôn giáo có hệ thống tổ chức đang sinh hoạt thường xuyên bình thường, nhiều nơi được sửa chữa hoặc xây cất mới. Nhiều ngôi chùa, nhà thờ Thiên chúa giáo, thánh thất Cao đài, thánh đường Hồi giáo.v.v. cùng hàng ngàn nơi thờ tự của các tín ngưỡng truyền thống trong nhân dân được tu bổ, tôn tạo. Đó là những biểu hiện rõ ràng nhất về quyền tự do sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam; là thực tế không ai có thể phủ nhận được.
Từ sự thật lịch sử Việt Nam, đối chiếu với những luận điệu "cáo buộc" của họ, chúng ta dễ nhận thấy đó là những lời vu khống trắng trợn. Họ cố tình quên những tội ác mà các thế lực ngoại bang đã gây ra cho dân tộc, cho đất nước, cho đồng bào tôn giáo ở Việt Nam. Rõ ràng, từ khi đất nước được độc lập, thống nhất, đời sống tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam đã có biết bao đổi thay, khởi sắc. Từ tình cảnh nội bộ các tôn giáo chia năm xẻ bảy, đồng đạo ly tán, có khi hận thù xô xát, có lúc khai trừ, ra vạ tuyệt thông với nhau, đến nay đa số các tôn giáo thống nhất và đang có những bước phát triển mới. Từ những nơi thờ tự đổ nát hoặc cô lập trong vòng kẽm gai của Mỹ, ngụy trước đây, đến những chỗ sinh hoạt tôn giáo trang nghiêm hiện nay; từ những đội ngũ chức sắc tôn giáo pha tạp lúc trước, có người mặc áo lính, có địa phận còn bị cai quản bởi giáo sĩ người nước ngoài... đến đội những đội ngũ chức sắc trong sáng, thuần khiết ngày càng nhiều ...Thử hỏi rằng, thời gian qua, những tôn giáo ở Việt Nam được hay mất quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo?
Vậy ai là người đích thực vi phạm tự do tín ngưỡng tôn giáo ở Việt Nam? Ai đã từng biến nơi thờ tự thành đồn bốt, tháp canh, cưỡng ép giáo dân làm thành "hàng rào thịt" bao quanh các căn cứ quân sự, đẩy thanh niên tôn giáo ra làm bia đỡ đạn? Ai đã dội bom lên các chùa chiền, nhà thờ, thánh thất... nhằm biến miền Nam Việt Nam thành vùng oanh kích tự do và âm mưu đưa miền Bắc trở về thời kỳ đồ đá. Trách nhiệm về hàng vạn nơi thờ tự bị hủy diệt trong các cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam thuộc về ai?
Ai đã tác động tâm lý, tung tin thất thiệt, xô đẩy hành chục vạn đồng bào công giáo bỏ quê cha, đất tổ, bỏ lại ruộng vườn để theo "Chúa vào Nam", gây bao cảnh gia đình ly tán, các nơi thờ tự hương lạnh khói tàn? Và ai đã là người khôi phục lại ruộng vườn, phục hồi sản xuất, cải thiện và nâng cao đời sống nhân dân, sửa chữa các nơi thờ tự, đảm bảo kinh nguyện bình thường, giúp cho nền đạo lành ngày càng phát triển?
Trước đây sao chẳng thấy các tổ chức nhân quyền, các nhà nhân quyền nào lên tiếng phản đối khi máu đổ sân chùa và các nơi thờ tự bị làm ô uế ở miền Nam Việt Nam, khi hàng loạt chức sắc, tín đồ các tôn giáo bị chế độ cũ bắt bớ giam cầm vì họ là người yêu nước? Khi hàng loạt các nhà sư, linh mục bị bắt đầy ra Côn Đảo?. Cho đến nay, vẫn xuất phát từ dã tâm xấu xa, một số thế lực thù địch với Việt Nam, đã dung dưỡng, kích động cho những kẻ quá khích đem vũ khí, chất nổ, đô-la, tiền bạc, tài liệu kích động quần chúng hoạt động bất hợp pháp và đem sách báo xuyên tạc chế độ mới, kể cả máy in tiền giả vào chốn trang nghiêm, tạo điều kiện cho số người xấu nấp sau nơi thờ phụng để phá hoại trật tự an ninh và ổn định xã hội. Thử hỏi, đó là quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo hay sao?
Bất cứ nhà nước, quốc gia nào cũng có trách nhiệm bảo vệ chủ quyền đất nước, bảo vệ sự ổn định và trật tự xã hội. Bất cứ sinh hoạt chính trị, xã hội nào trong một xã hội tự do và dân chủ cũng cần diễn ra trong khuôn khổ luật pháp. Theo đó, việc thực hiện quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mỗi công dân không được làm ảnh hưởng đến các tín ngưỡng, tôn giáo khác; không ảnh hưởng đến quyền tự do, dân chủ của công dân khác, ảnh hưởng đến đời sống cộng đồng. Việt Nam cũng như bất cứ quốc gia nào khác, có kỷ cương pháp luật, mọi công dân phải sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật, mọi hành động vi phạm pháp luật đều bị xết xử, nghiêm trị.
Những thế lực thù địch ở nước ngoài luôn tìm cách kích động số ít người xấu trong các tôn giáo để gây rối, gây mất trật tự trị an, nhằm phá hoại sự ổn định xã hội, nhưng khi pháp luật trừng trị thì chúng mượn cớ kêu la, hò hét, vu cáo Nhà nước ta đàn áp tôn giáo, vi phạm nhân quyền và tư do tín ngưỡng. Đó là sự xuyên tạc thô bạo nhằm đổi trắng thay đen, che dấu âm mưu phản động mà sự thật đó là những hành vi vi phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo và không tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân Việt Nam. Vì thế, cần phải nêu cao cảnh giác trước những âm mưu, thủ đoạn đó, để bảo vệ đời sống tín ngưỡng, tôn giáo ổn định, tiến bộ của đất nước ta hiện nay./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét